Minh Quân – Humans of May School

Nhân vật mà tôi muốn giới thiệu đến các bạn hôm nay là cậu học sinh bé nhỏ: Đỗ Minh Quân – lớp OP65A tại cơ sở Mai Hắc Đế. Con là một trong những học sinh đã khiến tôi phải đau đầu nhất và cũng để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất trong suốt hơn mười năm dạy học ở May School.

Tôi vẫn nhớ buổi đầu con vào lớp, nhìn con bé hơn hẳn các bạn nên tôi phải hỏi đi hỏi lại xem có đúng con 5 tuổi không. Vào lớp sau các bạn hơn một tháng nên những buổi đầu con gần như không nói gì và cũng chẳng muốn tham gia các hoạt động. Tuy nhiên, khi cô hỏi con, con vẫn có thể trả lời lưu loát, vì thế tôi vẫn quyết định nhận con vào lớp vì nghĩ chắc con chưa quen thôi!

Minh Quân là một cậu bé vô cùng đáng yêu!
Minh Quân là một cậu bé vô cùng đáng yêu!

Thế nhưng tôi không thể ngờ là quãng thời gian để con “làm quen” với lớp lại lâu đến vậy. Bình thường các bạn khác chỉ sau mấy buổi học là quen với lớp. Còn con, phải đến mấy tháng trời cứ lặng lẽ như vậy. Con đi học đều và làm bài tập trong sách rất đầy đủ nhưng con lại không thích tham gia các hoạt động thú vị trên lớp. Thậm chí, con cũng không đọc bài cùng các bạn. Cứ mỗi lần đến lượt, con thường chỉ ngồi im và lắc đầu từ chối. Qua trao đổi với mẹ, tôi biết ở nhà Quân vẫn học bài và nhớ bài tốt. Vậy mà không hiểu sao trên lớp con lại từ chối tham gia. Tôi biết tôi sẽ không ép được Quân vì con là cậu bé cá tính nên tôi chỉ còn biết tự nhủ cần kiên nhẫn với con và cho con thêm thời gian. Tôi nhận thấy con không nói, không đọc bài hay không tham gia các hoạt động không phải là do con không biết, mà có thể là do con chưa ‘thích” và chưa thấy “tin” cô và các bạn mà thôi.

Nhưng nếu như câu chuyện chỉ dừng lại ở đó thì chắc hẳn sẽ có ai đó đang thắc mắc, như vậy thì làm gì đến mức mà tôi phải “đau đầu”? Vấn đề khiến tôi đau đầu là Quân khi không thích đọc bài và tham gia các hoạt động trên lớp cùng các bạn thì con chọn cho mình một “thú vui” khác đó là “Không ngồi yên một chỗ!” Con luôn tìm cho mình những chỗ ngồi khác nhau như trên sàn thay vì trên ghế, chui dưới gầm bàn hoặc chạy ra khỏi chỗ ngồi. Khi được cô nhắc nhở yêu cầu về ghế ngồi thì ngay sau đó con sẽ tìm ra cho mình một niềm vui khác là nghịch cặp hoặc đồ gì đó trên tay. Nếu cô nhắc và “tịch thu” những vật trên tay con thì con sẽ dừng nhưng chỉ một phút sau lại tiếp tục các “trò chơi” của mình. Với kiểu học như vậy thì làm thế nào để con nhớ bài, làm thế nào để con tập trung hơn trên lớp và làm thế nào để những “hành động” của con không làm ảnh hưởng đến các bạn khác, vì ở độ tuổi mẫu giáo các con rất thích bắt chước nhau.

Tập thể lớp OP65A cùng nhau cười thật tươi nào!
Tập thể lớp OP65A cùng nhau cười thật tươi nào!

Tuy nhiên, bằng linh cảm và kinh nghiệm dạy học hơn mười năm qua tôi vẫn luôn tin sẽ có ngày Quân thay đổi. Vì thế tôi cố gắng để kiên nhẫn với con, tìm cách để con tập trung hơn trên lớp và tham gia vào các hoạt động, mỗi ngày một chút. Tôi trao đổi với mẹ để kể về con trên lớp cũng như nhờ mẹ kèm thêm con ở nhà. Cũng may mẹ Quân biết tính con và rất chịu khó kèm con học bài nên sức học của Quân không thua kém bất kỳ bạn nào trên lớp. Thậm chí con thông minh, có trí nhớ rất tốt nên vẫn đạt kết quả tốt trong các bài kiểm tra. Vì vậy, tôi cũng thấy đỡ lo hơn. Cứ như thế mẹ và cô cùng động viên nhau, cùng chia sẻ với nhau những tiến bộ dù rất nhỏ của con và cùng nhìn vào những thay đổi của con mà thấy vui mỗi ngày. Tôi vẫn nhớ, cô và mẹ đều đã rất vui khi tôi khoe với mẹ về lần đầu Quân đồng ý tham gia vào hoạt  động trên lớp hay thậm chí còn chủ động giơ tay để phát biểu. Ngay cả cô Neth, giáo viên người nước ngoài dạy lớp cùng tôi cũng phải nói cô không thể “nổi cáu” với Quân được vì dù “tỏ vẻ” là nghịch hay không tập trung nhưng mỗi khi cô hỏi bài thì con vẫn trả lời được. Thậm chí bây giờ, sau hơn một năm học ở May School con còn là một trong những học sinh xuất sắc của lớp, con cũng đã bớt đi những trò chơi của mình, tập trung hơn trên lớp và tham gia các hoạt động cùng các bạn.

Tôi vẫn nhớ có một chị, là người bạn, người đồng nghiệp và là người lãnh đạo của chúng tôi ở May School đã từng nói là “hạnh phúc của người giáo viên không phải chỉ là sự trưởng thành, tiến bộ vượt bậc của các học sinh khá – giỏi; mà trên tất cả là sự thay đổi dù rất nhỏ bé của các bạn học sinh yếu, có cá tính mạnh hoặc thích quậy phá.” Và quả thật với Quân, con đã mang lại cho tôi Hạnh Phúc vô cùng; đó là hạnh phúc của sự tin tưởng, sự kiên nhẫn và niềm vui khi nhìn thấy giờ đây con đã thay đổi, hòa đồng với các bạn và vui vẻ khi đến lớp mỗi ngày.

 

Tác giả: Ms. Đỗ Thị Hồng